Thăng Vân các.
Tạ Bình Vân đứng trước cửa, nhìn bóng lưng Phùng Thu Hoàn khuất dần sau góc sân. Có lẽ nghĩ đến công sức bồi dưỡng hắn bao năm qua giờ đổ sông đổ biển, cuối cùng chỉ là công dã tràng xe cát, lão không khỏi thở dài sườn sượt.
Ngay sau đó, lão đóng cửa quay vào trong.
"Hắn đi rồi, ra đây đi!"




